Tên gốc: 我不做大哥好多年
Tác giả: Kinkin
Thể loại: Kiêu ngạo công, cường thụ, cẩu huyết, gương vỡ lại lành, đại ca vườn trường.
Nguồn raw: ๖ۣۜKho ๖ۣۜTàng ๖ۣۜĐam ๖ۣۜMỹ – ๖ۣۜFanfic
Edit: tieumattu.wordpress.com
Tình trạng: Hoàn (45c+2PN) (09/01/2019)
————
Văn án
Đại ca – Đại tẩu cũ vừa gặp lại nhau đã thấy nóng mắt!
Chú ý: Khụ khụ, cả nhà cẩn thận lộn cp nha: )))))
———–
Review (by Review đam mỹ)
Hiện đại, gương vỡ lại lành, ấm áp tiểu ngược, bá đạo mỹ nhân công x dương quang tráng thụ
Triệu Vũ và Lý An Sinh yêu nhau từ hồi mới mười mấy tuổi đầu. Người là tiểu thiếu gia giàu có hào hiệp, kẻ lại là đứa trẻ u ám sống với người mẹ đơn thân. Tuổi trẻ, tính tình xốc nổi, lại gặp lúc gia đình hai bên đều xảy ra chuyện, không kiềm chế cơn giận dẫn đến chia tay. Cha Triệu Vũ mất chức, cả nhà suy sụp. Mẹ Lý An Sinh bệnh nặng qua đời, đứa trẻ đau buồn chỉ biết cắt rạch cổ tay ấy bị người cha vô lương tâm tống ra nước ngoài. Ly biệt hai phương.
Gặp lại nhau đã là sáu năm sau, hai thiếu niên ngày nào đã dần trở nên chín chắn. Họ bắt đầu học cách lắng nghe, chia sẻ với người mình yêu, không để bi kịch ngày xưa lặp lại.
Công từ nhỏ đã thiếu tình thương. Bị cha bỏ rơi, mẹ có chút vấn đề thân kinh nên tuy bề ngoài là nhu nhược mỹ nhân nhưng bên trong lại cứng rắn bạo liệt. Thụ lớn lên trong nhung lụa, tuy hay đánh người nhưng tâm tính thiện lương (đọc cảm giác bạn giống Chaien: )) ). Chia xa gặp lại hai người đều mang trong mình nỗi hiểu lầm nhiều năm nhưng vẫn đối xử với nhau rất tốt, yêu thương không thể kiềm nén. Đến khi thông suốt lại càng quấn nhau hơn. Đọc truyện thích mấy người bạn của thụ nữa, chơi với nhau từ trung học tới lớn, nhìn bạn từ vương tử rơi xuống bùn lầy vẫn không vứt bỏ.
———-
Review (by Nguyễn Linh)
Triệu Vũ, nhà mặt phố bố làm quan, từ nhỏ đã là cậu ấm ngậm thìa vàng mà lớn lên, bị nuôi thành thằng oắt con vừa dốt nát vừa xấu tính, chỉ cần anh không vui, cả thế giới cũng phải không vui theo, người anh thích thì nhất định phải theo anh, cực kì ngang ngược, lên cấp II chính thức trở thành “sếp sò” của trường, ngày nào cũng vậy có vài đứa đàn em đi theo sau gọi tiếng: “ Anh Vũ”. Đương nhiên, trùm trường Triệu Vũ không chỉ có đàn em, anh Vũ còn có cả người đẹp. Tiếc là, chị Vũ không làm được lâu lắm.
Bạn gái nhỏ của anh Vũ nhà ta đọc vô số tiểu thuyết ngôn tình, vẫn luôn cho là bản thân “bất đắc dĩ mới phải hạ mình dưới trướng bức ép của đại ca trường học”, cuối cùng chính thức nghe theo “ tiếng gọi tình yêu”, đá Triệu Vũ rồi chính theo đuổi tên tiểu tử nhà nghèo nhưng học giỏi _ Lý An Sinh. Mặc dù chẳng có tình cảm gì với bạn gái nhỏ cả nhưng anh Vũ “bị cắm sừng” làm sao có thể để yên, lập tức kéo “ tên ẻo lả được mỗi cái mặt” Lý An Sinh ra đập một trận.
Chẳng biết đập thế nào mà đập tình cảm, Triệu Vũ cuối cùng bị chính “ cái bản mặt” mình từng khinh thường bẻ cho “cong quéo queo”, suốt ngày chạy theo người ta gọi “Bảo bối”, “Vợ yêu”, Lý An Sinh chính thức trở thành “chị dâu” của đại ca trường.
Hiếm cái truyện nào khiến mọi người dễ nhầm công thụ thế này, cái cách Triệu Vũ chiều Lý An Sinh phải gọi là “cưng như trứng hứng như hoa”, đem cậu thành bảo bối mà nâng niu trong tay, sau nhiều năm gặp lại dù đã xa cách nhưng chỉ cần nghe Lý An Sinh bệnh là trong đầu Triệu Vũ chỉ còn một câu: “ Bảo bối nhà anh ốm rồi ốm rồi ốm rồi” khiến mình thích không chịu được.
Mà đừng tưởng Lý An Sinh mờ nhạt trong truyện nhé. Đây đúng chuẩn kiểu mỹ công dục vọng chiếm hữu siêu mãnh liệt, còn yêu theo cái kiểu sến rện” anh là ánh sáng suy nhất trong cuộc đời tối tăm của cậu” cơ 😂, suốt ngày chỉ biết ăn giấm thay cơm. Nhưng đừng tưởng An mỹ nhân nhà chúng ta thư sinh nhé, thực ra anh cũng cực kì cường đó. Kiểu sủng ngầm với sếp Vũ nhà ta thôi. 😂
————–
Nếu viết hết review thì các bạn chẳng cần đọc truyện làm gì nữa rồi. “Tôi không làm đại ca nhiều năm rồi!” là một bộ mình thấy khá hay và muốn đề cử cho những ai đang cần một bộ truyện không dài và tình tiết ổn.
———-
Review (reviewdammy.com)
Trong nóng ngoài lạnh thích ăn giấm chua công x dương quang giá trị EQ thấp giá trị vũ lực cao đại ca thụ, (ngắn gọn là mỹ công cường thụ: 3)
Nói thật nếu không có cái cảnh báo của chính tác giả thì ta đã lộn couple rồi. Mà thực ra có cảnh báo lại càng hoang mang hơn! Đang đọc phải dòm lại một cái coi Triệu Vũ có thực sự là thụ không!
Rồi, đảng sủng công có thể yên tâm, vì không những người ta là thụ, mà còn cái thể loại thụ tiêu sái phóng khoáng từ chối nằm trên vì thương hương tiếc ngọc tiểu công nữa =)))))
Hồi cấp hai, Triệu Vũ và Lý An Sinh học cùng lớp, nhưng chẳng dính dáng gì đến nhau. Bởi Triệu Vũ có bố là cục trưởng, lớn lên trong giàu sang, ra tay hào phóng, ở trường hô mưa gọi gió, đàn em theo hàng đàn… Dẫu học hành có dốt nát thì vẫn cứ là một tiểu bá vương như thường. Trái ngược, Lý An Sinh một thân quần áo cũ nhưng luôn sạch sẽ tao nhã, học tập nghiêm túc tỉ mỉ, ngày ngày chăm sóc người mẹ bị bệnh nặng, không có tâm tư để vào những việc khác.
Cho đến khi Tưởng Điềm Điềm người yêu của “đại ca” Triệu Vũ thẽ thọt nói với đại ca: Anh Vũ, em thích Lý An Sinh, chúng ta chia tay đi. Thì Vũ ca mới gầm lên mà hỏi Lý An Sinh là thằng nào??!! Dám để ông đây cắm một cái sừng thật chán sống rồi!!!
Từ đó Lý An Sinh chính thức đắc tội tiểu bá vương trường học này, nhưng đối với mỗi phiền toái Triệu Vũ đem đến, Lý An Sinh luôn thờ ơ không để ý đến, khiến Triệu Vũ cũng phải chột dạ. Thực ra ở lứa tuổi ấy, cậu ta có bạn gái cũng chỉ vì người khác có. Oai phong như đại ca, sao lại không có được! Thế mà đại ca mới chỉ được nắm tay bạn gái thôi đã oanh oanh liệt liệt bị đá rồi, không kiếm chuyện với tên mặt trắng kia sao được!
Nhưng, Lý An Sinh chỉ có thể do Triệu Vũ dạy dỗ, người khác dám cả gan bắt nạt hay cản trở đến Lý An Sinh học hành, đều chán sống rồi! Dần dần, ức hiếp biến tướng thành bảo hộ lúc nào chẳng hay. Triệu Vũ tâm địa thẳng đuột đã nhận định phải chở che cho Lý An Sinh thành nghĩa vụ của mình.
Cậu ta không có tiền mua quần áo ấm, Triệu Vũ mua! Còn phải đau đầu vắt óc nghĩ cách mua cái gì không đắt quá, rồi nói thế nào cậu ta mới nhận. Lên cấp ba, Lý An Sinh học ở Nhất Trung trường trung học tốt nhất Ngô Thành, Triệu Vũ được ba dùng tiền lo lót vào một trường tư thục vô danh cách hai đầu thành phố, Vũ ca vẫn ngày ngày không quản nắng mưa chạy đến Nhất Trung để cùng “chị dâu” tan học về nhà…
Trong mắt Triệu Vũ, thiếu niên Lý An Sinh là tốt đẹp nhất trên đời, nhất định sẽ có được tiền đồ vô lượng.
Trong những đêm miệt mài học tập, một mặt chăm lo cho người mẹ bệnh thận đã đến những ngày cuối, một mặt đốc thúc Vũ ca cố gắng học hành vì một tương lai cả hai đều tốt hơn, Lý An Sinh đã không áp chế được chứng cuồng chiếm dục của mình. Chỉ cần Triệu Vũ khoác vai bá cổ một người anh em nào khác, hoặc như lần Triệu Vũ đưa Tưởng Điềm Điềm về nhà đúng một tuần, hay khi Triệu Vũ vì giấu diếm chuyện gia đình mà xa cách với Lý An Sinh, Lý An Sinh đã không chỉ một lần mất bình tĩnh mà giận hờn ghen tỵ.
Những chuyện âm kém dương sai dồn dập kéo đến, niềm kiêu hãnh của thiếu niên khiến bọn họ nỗ lực che giấu, chỉ phô bày ra bản thân tốt đẹp nhất, ổn thỏa nhất trước mặt người kia, cuối cùng lại dẫn đến những hiểu lầm ầm ầm sụp đổ.
Chia ly sáu năm không một lời từ biệt cuối cùng, trớ trêu thay, khi gặp lại, Triệu Vũ đã phải gọi “chị dâu” Lý An Sinh đã quần là áo lượt một tiếng Lý tổng. Mà nhìn lại bản thân mình, cha vướng vào tù tội, mẹ từ một quý phu nhân phải nhận thêm việc về nhà, chính mình ngày ngày chạy xe tải đường dài làm kế sinh nhai, cuối cùng chỉ có thể áp chế những rung động và vô vàn điều muốn nói mà dằn lòng xuống.
Lúc đầu đọc tên truyện, ta đã nghĩ đây là một câu chuyện sảng văn, ấm áp văn hay hài hước hoan hỉ oan gia sao đó, thế mà cuối cùng vẫn là một câu chuyện thiên về hiện thực hướng ngẫu nhiên sẽ nhoi nhói ở trong lòng… Là chút mùi vị giống như Qua cửa, Nhất thụ nhân sinh của Pi đại, tháng năm đã mài giũa tâm tình thiếu niên đến chẳng còn manh giáp, nhìn lại những năm tháng thay xuân dẫu đắng chát hay ngọt bùi thì cũng là chuyện đã qua…
Tôi không làm đại ca nhiều năm rồi mạch truyện chưa thực sự mượt mà, biến cố xảy ra năm lớp 12 xử lý còn hơi có chút cẩu huyết, nhưng ta vẫn rất thích điểm không hoàn hảo ấy. Vì nội trong khía cạnh xây dựng hình tượng nhân vật thôi đã hoàn toàn thuyết phục ta!!!
Dường như ta có thể xuyên qua không gian thời gian mà nhìn thấy gốc cây dưới trung học Thập Tứ năm nào, có thiếu niên mặc quần bò xắn gối áo sơ mi, gác chân lên ghế ăn mì, rõ phong phạm đại ca…
Nhìn thấy một thế giới bình phàm nơi những con người bình phàm vật lộn trong xã hội, dẫu là Triệu Vũ nếm trải hết kham khổ khi thất thế; cục trưởng Triệu phạm sai lầm nhưng cuối cùng vẫn giữ được tâm tính của mình; phu nhân Triệu mười ngón tay chẳng dính nước mưa xuân cũng quyết không làm gánh nặng cho con trai; cho đến đàn em Gà Mái, Nhị Cẩu, cô nương Tưởng Điềm Điềm, hay một giám đốc Lý dám vứt bỏ tất cả để bắt đầu lại từ đầu cũng với người mình yêu thương… Bọn họ đã hiện lên với đầy đủ dáng hình chân thực thế, sao ta có thể không yêu mến cho được?
Cuối cùng thì, có thanh xuân của ai mà không có vài vết xước đâu? Tất cả chúng ta, ai mà chẳng mang theo vài vết xước trưởng thành…
————
Review (by Hanh Tran)
Không phải vì giận, mà là vì thương. Nên đừng để văn án đánh lừa, bộ này không phải hoan hỷ oan gia, mà là thương nhau sâu sắc. Cũng đừng để tag cẩu huyết làm chùn bước, hai nhóc này yêu nhau dễ thương lắm, lúc trưởng thành thì bớt một chút ngây ngô, thêm nhiều phần ấm áp.
Đại ca từng là cậu ấm nhà giàu, đại tẩu hồi xưa nhà nghèo kinh khủng. Nhưng khi gặp lại, thế sự đảo điên, đại ca xuống chó, đại tẩu lên voi. Hai người từng có một đoạn tình cảm thanh xuân vườn trường ngọt ngọt ngào ngào, nhưng vì những tâm tư ngốc nghếch mà xa nhau, để nhiều năm sau gặp lại mới vỡ lẽ, à hoá ra mình còn thương người ta đến vậy.
Cốt truyện không mới, nhưng đọc vô cùng dễ chịu, không chỉ ở tình yêu, mà còn có tình bạn và tình thân. Trong câu chuyện này, tổng tài bá đạo thật ra cũng không bá đạo lắm, đại ca cũng chẳng hung ác gì, thằng em cùng cha khác mẹ cũng chẳng thèm tham gia sóng gió gia tộc, nữ phụ đam mỹ lại đáng yêu cực kỳ. Mỗi một nhân vật như đã thoát ly khỏi những thiết lập thông thường, trở nên gần gũi đến lạ. Đọc xong bỗng cảm thấy dù cuộc sống thăng trầm, tình người ấm lạnh, nhưng thế gian thực ra cũng chẳng có nhiều ác ý như bạn nghĩ đâu.
Vậy nên mới nói, những ngày cuối năm, đọc bộ này rất dễ chịu. Đời lên voi xuống chó, cắn răng một chút cũng sẽ qua thôi. Mấy năm sau ngồi nhớ lại, có khi còn thấy tự hào, thấy tháng ngày hiện tại trôi qua rất vô tư.
Câu chuyện như một tiếng thở phào ngày cuối năm, cái gì cũng qua hết rồi, mau về nhà đón Tết đi thôi, về với người thân, bạn bè chiến hữu, về với người thương.
Tháng rộng ngày dài, nắm tay nhau cùng an sinh.
Dành cho bạn nào lười: tóm lại mình thích bộ này, đọc dễ chịu, thiết lập nhân vật cũng dễ chịu, đọc xong tâm trạng thoải mái đón xuân sang. Một trong những bộ hiếm hoi dạo gần đây mà mình đọc hết không drop.
————-
Link: https://tieumattu.wordpress.com/toi-khong-lam-dai-ca-nhieu-nam-roi/


Tôi không làm đại ca nhiều năm rồi!