Tên gốc: Tửu Chàng Tiên (酒撞仙)
Tác giả: Tiêu Đường Đông Qua
Thể loại: đam mỹ, tiên hiệp, tu chân, cổ trang, tình hữu độc chung 1×1, chủ thụ.
Nhân vật chính: Thư Vô Khích x Lộ Tiểu Thiền
Một số nhân vật khác: Mạc Thiên Thu, Côn Ngô, Giang Vô Triều, Lăng Niệm Ngô.
Nguồn raw & qt: Kho tàng đam mỹ – fanfic
Editor: Mia Tree (miatree0402.wordpress.com)
Tình trạng: Hoàn (72c) (15/02/2019)
———-
Văn án
Thư Vô Khích từ nhỏ tới lớn đều sống tại Vô Ý Cảnh Thiên, nơi được xưng là ‘đỉnh núi không dục vọng’, một nơi không sắc, không vị, không sinh, không tử. Vì không có dục vọng, nên tu vi của hắn đạt tới đỉnh cao trong giới phàm nhân.
Thế nhưng vào ngày nọ, một tiểu bại hoại xuất hiện, mang theo thế giới phồn hoa từ bên ngoài đến, mỗi ngày đều lải nhải bên tai hắn cái gì mà ‘Túy Sinh Mộng Tử’*.
[*nghĩa là sống mơ màng không lý tưởng, nhưng đây cũng là tên một loại rượu.]
Thư Vô Khích cứ như vậy bị tiểu bại hoại ngày ngày thuyết giảng, muốn giữ cho cõi lòng hư không trống rỗng cũng thật khó khăn.
Sau đó tiểu bại hoại liền ném xuống một câu: “Mẹ ơi! Người này biển dục ngập trời, lão tử phải nhanh chân tìm chỗ cạn mà chạy thôi!”
Quần chúng phẫn nộ: “Không phải biển dục của hắn có vô biên ngập trời cỡ nào ngươi cũng độ à!”
***
Chú thích
Về tên truyện: Rượu Chàng Tiên là tên loại rượu do Lộ Tiểu Thiền tự tay chế ra. Chữ chàng ( 撞 ) ở đây nghĩa là đâm, đụng, xô vào ai đó hoặc cái gì đó. Rượu này khi uống vào có thể làm say cả tiên.
Về thể loại: tình hữu độc chung nghĩa là tình yêu chung thủy cả đời đối với duy nhất một người, tương tự như câu ‘một đời, một kiếp, một đôi người’.
———–
Đôi nét về nội dung
Truyện đan xen giữa quá khứ và hiện tại (theo cách hiểu nào đó thì là kiếp trước và kiếp này), lời văn đôi chỗ thật sự gây xúc động. Chưa nói đến kết cục, nhưng chỉ đọc qua vài chương ta liền cảm thấy thích, thích người, thích cảnh, thích cái tình của nó.
Hiện tại của kiếp này, Lộ Tiểu Thiền là một người mù (nhưng sau đó sẽ nhìn thấy được nhờ có tuệ nhãn nha).
Truyện có thể liệt vào hàng công sủng thụ (cực sủng luôn ấy), nhưng lại đan xen chút chút ngược tâm ở quá khứ (kiếp trước) và ngược thân ở hiện tại (kiếp này).
Ngoài ra, chuyện tình của các cp phụ cũng cảm động lắm lắm luôn huhu.
————
Review
P/s: tự review có hơi kỳ kỳ, nhưng vì thấy nhiều bạn tìm đọc review trước khi đọc truyện, mà chưa thấy nhà nào review, nên thôi ta tự viết review luôn vậy ~
***
Trích đoạn:
“Người có thể thành Tiên thành Phật, nhưng lại vĩnh viễn không thể thành Thần, ngươi biết vì sao không?”
“Vì sao?”
“Bởi vì dục vọng, là bản tính của con người. Ngươi có thể không nhìn nó, không đụng vào nó, làm bộ như nó không tồn tại, nhưng nó mãi mãi vẫn ở nơi đó. Theo đuổi cảnh giới ‘vô dục’, bản thân liền là chấp niệm.”
—
Thư Vô Khích sống ngàn năm trên đỉnh núi Vô Ý Cảnh Thiên, cô độc lạnh lẽo giữa một nơi trống trải không có bất cứ thứ gì. Hắn không biết thế nào là vui, thế nào là buồn, thế nào là ngon, thế nào là dở, hắn không hiểu tình cảm phàm trần thế tục, không có bất kì sự cảm thông dư thừa nào, ngoại trừ Lộ Tiểu Thiền.
Đại kiếp nạn nghịch thiên của hắn vốn không phải là lôi đình vạn cân.
Mà là một Lộ Tiểu Thiền.
Hắn thay đổi, bởi vì hắn có dục vọng, dục vọng hướng về một người.
Thư Vô Khích đọa ma, vì tâm hắn có chấp niệm. Lộ Tiểu Thiền vì cứu hắn, cam tâm tình nguyện hứng lấy nghiệp hỏa của Tà thần Hỗn Độn, độ lấy hắn.
Lộ Tiểu Thiền bị nghiệp hỏa thiêu đốt, thần hình đều diệt. Côn Ngô tốn hơn ngàn năm, tái tạo lại thân thể cho y. Thế nhưng, vì nghiệp hỏa của Hỗn Độn tồn tại trong nguyên đan mà đời này Lộ Tiểu Thiền không thể nhìn thấy bất cứ thứ gì nữa. Y trở thành một người mù.
Hơn ngàn năm, Thư Vô Khích tìm kiếm y khắp ba ngàn thế giới, để rồi khi gặp được y, lại bị chính nghiệp hỏa năm xưa ngăn cách, khiến bản thân không thể chạm vào y. Để y có thể nhìn thấy, hắn hao tổn ngàn năm tu vi khai mở tuệ nhãn cho y. Để có thể chạm vào y, ôm lấy y, hắn tình nguyện mặc vào phụ cốt y lạnh lẽo thấu xương.
Đời trước, hắn vì lo được lo mất mà nhập ma, đời này y lại vì lo được lo mất mà thiếu chút nữa cũng bị Tà thần phụ thể. Hai người bọn họ, không thể nói là ai yêu ai nhiều hơn, bởi vì cả hai đều yêu đối phương đến nỗi có thể từ bỏ mạng sống của chính mình.
Trích đoạn:
“Vô Khích ca ca… Ngươi đang làm gì đó?”
“Ta đang nghe tiếng tim đập của ngươi.”
Lộ Tiểu Thiền ngẩn người, theo bản năng hỏi: “Tiếng tim đập của ta có cái gì tốt mà nghe?”
“Đó là thanh âm đem ta để ở trong lòng.” Thư Vô Khích trả lời.
—
“Vô Khích ca ca, ngươi biết vị ngọt là gì sao?”
“Ta không biết. Ngày đó y đút ta ăn một khối đường, nói với ta ‘Loại mùi vị khiến trong lòng cảm thấy cao hứng, luôn muốn ngậm lấy chính là vị ngọt’.”
“Nhưng mà, chỉ cần là y đút cho ta, ta đều cảm thấy trong lòng cao hứng, đều luôn muốn ngậm lấy không muốn nó biến mất, lẽ nào chúng nó không phải đều là ngọt sao? Y vì sao lại giận ta?”
“Vậy sau này gặp lại được y, nhất định phải đem câu đó nói cho y biết. Y sẽ không giận ngươi, mà sẽ hối hận lúc đó đã không để ý tới ngươi.”
(Lúc này Tiểu Thiền vẫn chưa nhớ lại quá khứ, nên không biết người mà Thư Vô Khích nói tới là mình.)
—
Trong thế giới này, người tu chân được chia làm hai loại: kiếm tu và y tu.
Đầu tiên, phải hiểu về khái niệm mượn thế (tá thế): bất kể tiên nhân có tu vi ngàn năm, hay cầm trong tay thần binh lợi khí, thì sức mạnh của cá nhân đều hữu hạn. Tà linh trên thế gian đều dùng dục vọng làm thức ăn, hút tà niệm càng nhiều càng sâu đậm, liền càng cường đại. Tương phản, Tiên môn Kiếm Tông coi trọng thiên địa cộng cảm, mượn linh khí của thế gian vạn vật, đến khử tà hóa sát. Cái này gọi là mượn thế.
Con đường tu chân được chia thành năm cảnh giới:
Kết đan: ban đầu tu hành, tự nhiên phải kết đan. Nếu như không có nguyên đan, liền không chỗ chứa chân linh.
Nhập Thế: tại cảnh giới này, người tu chân cùng thế gian vạn vật cộng tình cộng cảm, học cách cùng sinh linh thế gian thiết lập liên hệ, tìm ra được thứ mà bản thân am hiểu nhất để mượn dùng tinh nguyên.
Tá Thế: tại tầng cảnh giới này, núi sông ao hồ đều có thể vào trận. Uy lực của kiếm trận, to lớn có thể sánh với Côn Bằng, nhỏ bé thì lại mắt thường khó thể nhận ra.
Đại Thế: mượn tinh hồn của ba ngàn thế giới, mang theo kiếm khí của thiên hạ vào trận. Đây là cảnh giới của tứ phương Kiếm Tông.
Khứ Thế: không cần tiếp tục mượn linh tính của thiên địa vạn vật, có thể tạo ra muôn vật từ hư không, vì là chân Thần. Không ai có thể đạt tới cảnh giới này.
Dẫn đầu giới tu chân là Kiếm Tông của các phương:
Vô Ý Cảnh Thiên Kiếm Tông
Bắc Minh Cảnh Thiên Kiếm Tông
Tây Uyên Cảnh Thiên Kiếm Tông
Nam Ly Cảnh Thiên Kiếm Tông
Đông Khư Cảnh Thiên Kiếm Tông
Trong đó có một trường hợp đặc biệt đi theo con đường y tu là Thái Lăng Các, đứng đầu là Y Tông. Lộ Tiểu Thiền xuất thân từ Thái Lăng Các, là sư đệ của Y Tông Côn Ngô.
Ngoài ra, chuyện tình của các cp phụ cũng cảm động không kém cp chính. Một Liên Nguyệt Nguyên Quân vì tình yêu mà cam chịu đọa ma suốt hơn ngàn năm. Một Kiếm Tông vì lo đi sai bước nhầm bị thiên hạ chỉ trích mà đánh mất tình yêu. Một chưởng kiếm vì tình yêu mà bất chấp nỗi đau thoát thai hoán cốt để có được hình dạng con người. Một điện chủ yêu mà không cần báo đáp, lặng thầm hi sinh vì tình yêu ấy. Tất cả những chuyện tình của họ đều bi thương nhưng lại vô cùng đẹp đẽ.
Truyện thuộc dạng công sủng thụ, chỉ chung tình với 1 mình thụ, ngọt ngào đến mù mắt chó nhưng vẫn xen lẫn chút bi thương, ngược thân ngược tâm cho có hương vị.
Tóm lại, mặc dù quá trình có chút ngược thân ngược tâm, nhưng kết quả lại viên mãn ngọt ngào nhé bà con, cứ sảng khoái mà nhào vào đi!
———-
Review (by Tĩnh Hiên)
Bộ này đã viết hoàn, cũng đã edit xong chính văn và đang lấp nốt phần phiên ngoại (editor tốc độ, dự kiến là 2-3 tuần nữa là lấp xong phiên ngoại)
Tui mới phát hiện ra bộ này và thú thật là mới đọc được một nửa, nhưng thấy hay quá nên ngoi lên review cho chư vị tỷ muội cùng đọc.
Thú thật một điều nữa là ban đầu đọc truyện này tui cảm thấy có một chút gì đó giống MĐTS (đây chỉ là ý kiến chủ quan), tỉ như thụ quay trở về, rồi từng bị đưa đến nơi khỉ ho cò gáy nơi công ở mà với thụ thì chán muốn chết đi được, rồi công kiểu ít nói lạnh lùng kiểu toàn bị chê là nhạt nhẽo ấy.
Cơ mà đọc tiếp thì tui thấy tui nhầm vl.
Trước tiên bàn về thụ. Bạn này đáng yêu lắm mà ngoại hình dừng ở tuổi 16 nên hình như tâm hồn cũng vậy thì phải, ham chơi mà cũng ngáo ngơ, lúc hồi sinh bản là ăn mày không ai thương chẳng ai yêu, cho nên khi công xuất hiện đối tốt với bản thì bản cảm động lắm quấn công lắm cơ mà truyện có tag ngược thân (một chút xíu) nên bản không thể được như ý nguyện là đụng chạm anh công…
Tiếp là anh công. Anh công đúng kiểu lạnh lùng ít nói đứng trên đỉnh nhân sinh cơ mà giời ơi ổng lạnh lùng lãnh khốc đúng kiểu ngoài vợ ra anh chả quan tâm cái má gì trên đời này luôn =))) dù anh có trách nhiệm cứu vớt chúng sinh thì anh cũng mặc kệ kiểu anh belike ủa liên quan gì đến tôi??? Không phải tại ảnh máu lạnh vô tình mà chẳng qua vì ổng bị các thế hệ trước nhào lặn một cách quá “hoàn hảo” thôi TvT Đọc mà thương lắm luôn ý.
Ngoài ra thì ổng cũng rất ngây thơ nữa ý hic đáng yêu lắm. Vì từ bé sống ở nơi vô vị vô sinh vô dục vô cầu bla bla tóm lại vô mọi thứ nên ảnh chả biết gì cả, không biết ngọt đắng cay mặn là như thế nào, thế là thụ mới cho anh ý nếm thử tất cả, cái nào ảnh cũng bảo ngọt xong thụ cáu vl cáu anh vẫn không biết sai ở đâu sau này ảnh mới bảo chỉ cần là đồ thụ đưa thì đều ngọt….
Còn nhiều đoạn cute đáng yêu lắm ý tui sợ dài quá mọi người lười đọc TvT
Túm cái quần lại là truyện rất hay, nhiệt liệt đề cử.
Công sủng thụ sủng đến tận trời, nhưng có ngược tâm và một chút ngược thân huhu tui ghét ngược nhưng tui yêu bộ này chết mất á á.
——–
Link: https://miatree0402.wordpress.com/2018/10/29/edit-ruou-chang-tien-tieu-duong-dong-qua/
Link wattpad CHÍNH CHỦ: https://www.wattpad.com/story/165885039


Rượu chàng tiên