Tác giả: kurakiluakuroro
Thể loại: Đam mỹ, đoản văn, đồng nhân
Chuyển ngữ: Thanh Liên. (wp nhansinhnhumongsite)
Tình trạng: Hoàn (1 chương)
————-
Văn án
“Du Lượng, chiều thứ Năm tuần sau cậu rảnh không? Đi với tôi đến một nơi.”
Đây là câu hỏi vang lên bên bàn cờ, sau trưa một ngày thu nắng vàng rực rỡ.
Du Lượng không ngẩng đầu, tiếp tục bày cờ: “Thứ Năm tuần sau? Chưa biết. Cậu muốn đi đâu?”
“Ai da, cậu mau nói cậu có rảnh hay không đi.”
“Tôi dù có rảnh cũng chưa chắc đã rảnh.” Du Lượng vẫn lãnh đạm, tiếp tục bày cờ.
“Cái gì gọi là ‘dù có rảnh cũng chưa chắc đã rảnh’?” Bên kia bàn cờ, giọng nói của thanh niên đầy sửng sốt, “Du Lượng? Anh trai à? Anh có thể hân hạnh ngẩng đầu lên không?”
Cuối cùng Du Lượng cũng buông kỳ phổ xuống, trước lúc ngẩng đầu đã nhanh chóng thu lại nụ cười trên môi, “Nói đi, Thời Quang, rốt cuộc là cậu muốn tôi cùng cậu đi đâu?”
———-
Link: https://nhansinhnhumongsite.wordpress.com/2022/02/17/ky-hon-nhat-dinh-la-do-anh-trang-qua-sang/


Nhất định là do ánh trăng quá sáng