Tác giả: Tiểu Ngư Đồng Học
Thể loại: Ngọt, đoản văn, HE, hậm hực tác gia công × phú nhị đại tổng tài thụ
Raw: Kho tàng đam mỹ
Editor: Manhvaivun (Wattpad manhvaivun)
Tình trạng: Hoàn (15 chương chính văn + 4 phiên ngoại)
———————–
Văn án
“Bảo bối của ta bảo bối
Cho ngươi một chút ngọt ngào
Cho ngươi tối nay đều hảo ngủ
Ta tiểu quỷ tiểu quỷ
Trêu chọc một chút mặt mày của ngươi
Cho ngươi yêu thích thế giới này”
(Bảo bối – Trương Huyền)
Một chút bánh quy dành cho tình yêu và sự chữa lành.
————
Review
Tớ chọn edit truyện này chỉ vì hai chữ “đoản văn”, nó phù hợp với tay nghề non như tớ.
Thẩm Phàm là một phú nhị đại, trước đây vung tiền ăn chơi rất bừa bãi. Nhưng đó không phải là một tính xấu bởi vì nhà giàu nên người ta có quyền, hơn nữa Thẩm Phàm là tổng tài chứ không phải kiểu phá gia chi tử. Lại nói, từ khi hồn cậu lỡ sa vào đôi mắt anh Thanh (Từ Thanh) thì bao nhiêu thói hư tật xấu đều biến mất tiêu.
Nó làm tớ nhớ đến câu nói của giáo sư Nguyễn Khắc Hiếu: “Tình yêu như một thứ thuốc tinh thần kỳ diệu có sức cảm hóa con người”. Mà thật ra thì, câu nói này đúng với toàn bộ câu chuyên, đúng với cả hai nhân vật chứ không riêng gì Thẩm Phàm.
Từ Thanh là một tác giả nổi tiếng chuyên viết truyện kì bí trên mạng xã hội, mà nhân vật chính trong các tiểu thuyết hắn viết đa phần là những người cô độc đang đi tìm chân lý của cuộc sống. Tuy chỉ viết trên mạng nhưng đạt được giải thưởng và từ đó bạn Phàm đã đem đi khoe khắp nơi (khoe từ bạn mình cho đến người muốn theo đuổi mình…). Chi tiết Từ Thanh thêm vào những sự hợp tác ngầm trong tiểu thuyết của mình như thể hiện một sự song hành, nhân vật của hắn không còn cô độc – như cuộc đời hắn vậy, bởi hắn có Thẩm Phàm. Sự tốt đẹp của Thẩm Phàm như cứu rỗi hắn.
Từ Thanh là kiểu người trong nóng ngoài lạnh. Anh này đúng ra phải là ôn nhu công (trong cảnh giường chiếu thì anh ấy biến thành phúc hắc công, lại rất lưu manh). Nhưng Từ Thanh lại mắc bệnh tâm lý khiến hắn có những suy nghĩ, hành động rất lạ, thậm chí là tự hại mình. Có nhiều phân đoạn trong truyện, khi mà Từ Thanh suy nghĩ một cái gì đó sẽ khiến ta cảm giác mình đang đọc truyện u ám chứ chẳng phải truyện ngọt. Nó buồn và ảm đạm, phải nói là tác giả viết rất tốt ở những phần này.
Chuyện tình của họ bắt đầu là do Thẩm Phàm theo đuổi Từ Thanh. Quá trình theo đuổi của cậu thì cứ ngờ ngờ nghệch nghệch lại đáng yêu vô cùng, như người thiếu niên theo đuổi người mình thích vậy (tớ xin đặt một gương mặt giả dối ở đây). Cậu ở trước mắt người đời thì lạnh lùng nghiêm nghị nhưng trước mặt Từ Thanh thì làm nũng đến lên bờ xuống ruộng.
Nhìn bề ngoài ai cũng nghĩ Thẩm Phàm là người vô tâm vô phế, nhận được sự yêu thương của Từ Thanh liền trở nên không quản âu lo, phiền muộn mà sống. Nhưng thật ra không phải, cậu là người rất tâm lý, lại quan tâm người yêu, cậu để ý từng hành động của Từ Thanh và luôn muốn kéo hắn về phía ánh sáng. Cậu như một nguồn nhiệt sưởi ấm con tim hắn, cho hắn hi vọng để sống tiếp.
Cả câu chuyện sau một hồi kể về quá trình làm quen là đến phần Thẩm Phàm làm cách nào để chữa trị bệnh tâm lý cho Từ Thanh. Bởi Từ Thanh không muốn đi khám bệnh, mà bệnh tâm lý không giống cái cảm cúm, hay cái sốt đơn thuần mà cứ ngày một ngày hai là hết. Nó cần cả một quá trình điều trị gồm nhiều yếu tố.
Hỏi Từ Thanh, vì sao không muốn chữa? Hắn bảo hắn thấy rất tốt.
Hỏi Từ Thanh, hắn không sợ gây ảnh hưởng đến Thẩm Phàm sao?
Hắn sợ chứ, người như hắn có tư cách làm ảnh hưởng người tốt đẹp như cậu sao.
Hỏi Từ Thanh, vậy nếu một ngày hắn chết đi Thẩm Phàm phải làm sao? Hắn không biết, có lẽ sẽ chia tay để cậu quên đi hắn rồi hắn sẽ lẳng lặng viết di chúc.
Thật ra hắn biết, hắn biết làm cách nào để không làm Thẩm Phàm buồn đau nhưng hắn không làm. Hắn luôn yêu thương, sủng nịch cậu nhưng hắn lại rối ren và mù mờ với bệnh tình của mình. Mãi về sau, nhờ sự quan tâm và tình yêu rất đáng trân trọng của Thẩm Phàm đã đánh cho hắn một cú để hắn tỉnh lại. Và thế là cuộc sống tươi đẹp trở lại.
Trong truyện có một chi tiết, bảo rằng thuốc Từ Thanh uống rất hữu hiệu, chỉ cần uống một ngày đã có thể loại bỏ những suy nghĩ tiêu cực của hắn. Nhưng thật ra tớ lại thấy, đơn thuốc trong truyện không phải là thứ hữu hiệu nhất, mà chính tình yêu của Thẩm Phàm đã kéo Từ Thanh ra khỏi sự hậm hực, uất ức của bản thân. Bởi vì Từ Thanh đã từng nói, nhờ có Thẩm Phàm mà hắn có niềm tin vào cuộc sống, hắn muốn cùng cậu sống đến răng long đầu bạc.
Từ Thanh và Thẩm Phàm dường như là một tình yêu theo quy luật bù trừ. Một người lạnh lùng thì một người nhiệt huyết, một người có gan đánh thì người có gan chịu,… Nhưng cả hai đều yêu thương nhau, thương nhau rất nhiều. Nhờ vậy mà tình yêu họ đẹp. Nó không đẹp theo kiểu sóng yên biển lặng, mà đẹp với một tình yêu nồng nàn, tình yêu mà con người ta biết yêu thương và thấu hiểu nhau.
Truyện tuy là đoản nhưng theo tớ thấy thì không bị vướng phải đầu voi đuôi chuột, mỗi chương giải quyết một tình huống rất dứt khoát rõ ràng. Việc tình tiết chạy nhanh tớ nghĩ đó là điểm phù hợp với thể loại đoản nên không có gì để trừ điểm cả. Chỉ có ở những chương đầu có vài nút thắt nếu không đọc hết tác phẩm sẽ không gỡ nó ra được đâu (có vài phần bạn phải tự hỏi “ủa ông Từ Thanh này ổng đang làm gì vậy? ủa sao ổng lại làm vậy?” hoặc tương tự thế). Như tớ nói rồi, đây không phải một tình yêu sóng yên biển lặng mà bùm một cái yêu nhau say đắm đến già, nó có một chút biến cố nhưng cũng đủ để thấy tình cảm của họ gắn kết bền chặt.
Trong truyện có một điểm hơi sượng sượng, đó là lúc Thẩm Phàm đã dùng chất gây nghiện ép buộc Từ Thanh. Tớ chỉ thấy bức bối ở chỗ này nhưng cũng không có trách Thẩm Phàm (vì đây là do bạn của Phàm Phàm cho). Nhưng tớ vẫn muốn tác giả dùng thứ nhẹ hơn, như thuốc tráng dương chẳng hạn (‘。・v・。`), ít nhất như vậy tớ thấy dễ chịu hơn.
Đánh giá (tối đa 10☆):
– Tác phẩm: 8☆
– Bản dịch/edit: 6☆
Link: https://www.wattpad.com/story/190360137/


Bảo bối