Tác giả: Tự Nguyên Tuệ
Thể loại: Trọng sinh, chủ thụ, thế thân văn, thụ tự hủy dung ngược tra công, HE
Edit: Kỳ Lam (tieukylam.wordpress.com)
Tình trạng: Hoàn (70c CV) (13/04/2017)
————————
Văn án
Ngôi thứ nhất chủ thụ, thụ tương đối tàn nhẫn. Sau khi trọng sinh mệt mỏi không muốn yêu nữa, không muốn làm thế thân cho người khác nên tự mình huỷ dung cùng tra công một đao cắt đứt.
Không có bàn tay vàng.
———————–
Review (by Đoàn Dương Minh)
mị thuộc #team_thuyết_âm_mưu nên thấy công chả có yêu thụ đâu, chỉ thích khuôn mặt thụ, và có tính chiếm hữu cao thôi.
Còn thụ kiếp ́trước thụ bị ngược thê thảm, sau khi trọng sinh, luôn tự dối lòng rằng không còn yêu, hủy dung để tránh công, nhưng vẫn ngu tin công để bị lợi dụng (ngầm)
Ráng đọc đến cuối vì ngược công, nhưng không hề có cảnh ấy. Chỉ có miêu tả cảnh công bắt thụ về sau 3 năm thả thụ ra ngoài: công ốm đi nhiều, đã có vài sợi tóc bạc =] nhưng ko miêu tả nội tâm gì hết. Đê ma ma nó chứ, biết đâu ổng ốm đi vì phải củng cố quân quyền sau khi lên ngôi, diệt phản động chứ không phải ốm vì tương tư thì sao =]]]
Nói chung, tui đọc khá là ức chế thằng ngu nvc9 thụ =] vì tính lương bạc, lụy tình, yếu đuối, ngu xuẩn của gã; gián tiếp hại chết ông nội 2 lần nhưng đéo thấy hối hận
Chế nào cảm được truyện này, xin inbox tư vấn cho tui về quan niệm sống cái huhuhuhu
———————–
Link: https://tieukylam.wordpress.com/trong-sinh-chi-bat-tru-cam/


Trọng sinh chi bất trứ cẩm