o-phuong-vien

Ở phương viên

Tác giả: Nếu như tri thức có thể truyền bá (Kim_heli)

Thể loại: Đồng nhân Quang Lượng, đam mỹ, đoản văn

Chuyển ngữ: Thanh Liên (wp nhansinhnhumongsite)

Tình trạng: Hoàn (13 chương)

——————————-

Văn án

Lúc Du Lượng tỉnh, trời vẫn chưa sáng, đồng hồ sinh học nhiều năm luyện thành rất đúng giờ, Du Lượng lập tức tìm được tên đầu sỏ – một bàn tay quen cửa quen nẻo thò vào trong quần ngủ của cậu, phần gáy cũng bị hơi thở nóng rẫy phả lên làm cho phát run. Mà chủ nhân bàn tay kia vẫn ngủ rất say sưa, nhịp thở sâu, vững vàng.

“Thời Quang, dậy! Sao cậu lại lên giường tôi?”

Du Lượng vẫn còn ngái ngủ vén chăn, lập tức hắt hơi một cái. Một người khác trên giường mơ mơ màng màng vươn tay, kéo cậu lại trong lòng, cằm vùi trong cổ cậu, hơi thở ấm áp ẩm ướt từng hơi, từng hơi phả lên cổ Du Lượng.

Tiết xuân tháng hai vẫn còn se lạnh, nhưng Du Lượng không thích tiếng ồn, lúc đi ngủ đã tắt điều hòa, mà lúc này hơi ấm trong chăn hoàn toàn đối lập với không khí lạnh lẽo bên ngoài.

“Thời Quang!”

Du Lượng vừa gọi người kia, vừa đẩy tay cậu ra, xoay người lại, muốn đuổi tên chết tiệt quấy nhiễu giấc ngủ mình đi chỗ khác.

Thế nhưng xoay người lại, bàn tay vươn ra định véo má người kia chạm đến gò má thì lại dừng.

Người này rõ ràng là sắp hai mươi tuổi rồi mà tướng ngủ vẫn như đứa trẻ vậy. Du Lượng chưa từng thấy dáng vẻ lúc ngủ của người nào khác, nhưng khuôn mặt khi ngủ của Thời Quang vô cùng ngây ngô, mày nhẹ chau, miệng hơi mỉm cười, tựa như đứa bé no sữa.

Du Lượng thở dài, Thời Quang thật là người mắc chứng thèm hơi người, không có lúc nào không dính lấy cậu như kẹo kéo. Khi thì sờ, lúc lại chọc. Hai thanh niên cao lớn nằm trên giường Du Lượng có chút chật chội, nhưng Thời Quang lại chẳng ngại mà cứ đòi nằm chung.

Link: https://nhansinhnhumongsite.wordpress.com/2021/11/21/ky-hon-quang-luong-o-phuong-vien/

o-phuong-vien

More Reading

Post navigation

Leave a Comment

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *