Tác giả: A Xá
Thể loại: Nhân duyên gặp gỡ, thanh mai trúc mã, ngược luyến tình thâm, tình hữu độc chung, BE
Nhân vật: Lý Ngôn Tiếu x Lâm Vũ Thanh
Độ dài: 30 chương
Editor: Hồng Hồng (hoacuchonghong.wordpress.com)
Tình trạng: Hoàn (29/11/2016)
—-
Văn án
Lâm Vũ Thanh (1/10/1960 – ?/9/1976), là nhà văn. Cậu viết một quyển tự truyện mang tên 《1976》, bao gồm cả yếu tố lịch sử và tình yêu. Năm 1976, Lâm Vũ Thanh tự sát, khi cậu mất còn chưa đầy mười sáu tuổi. Rất lâu sau đó, mọi người mới phát hiện ra quyển tự truyện này, bên trong ghi chép một số sự việc ít người biết của TQ trong những năm 1965 đến năm 1976. Qua quyển sách này, chúng ta thấy được một Lâm Vũ Thanh phải xa gia đình từ nhỏ, sớm trưởng thành do tác động của xã hội đương thời, là cậu bé thông minh. Bên cạnh đó, còn là một Lâm Vũ Thanh ngọt ngào và đau khổ đan xen, cả thời niên thiếu được lấp đầy bởi tình yêu đồng tính. Qua đó, cũng công bố nguyên nhân ẩn giấu đằng sau việc cậu tự sát.
Nguyện người có tình trong thiên hạ được bên nhau.
Love is not impossible
————
Review (xiaorii1129.wordpress.com)
Lúc trước cũng do dự mãi không biết có nên đọc bộ này không vì thấy gắn mác “BE” và văn án có ghi rõ là nhân vật chính đã qua đời. Nhưng cuối cùng vẫn quyết định đọc, một phần là mình thích ngược, một phần còn lại là muốn thay đổi bối cảnh khác với những truyện đã đọc trước đây, vì mình thường đọc bối cảnh ở hiện đại.
Mình cảm thấy bộ này rất hay, không chỉ nói về tình yêu đồng tính trong xã hội cũ mà còn phản ánh hiện thực Trung Quốc thời kỳ cận hiện đại (1966 – 1976): nhân dân mù quáng với lãnh đạo; con người tha hóa, mất lòng tin, biến những đứa trẻ đang trong tuổi ngây thơ, trong sáng trở thành những cỗ máy trung thành với lãnh đạo và chính quyền.
1976 là những ghi chép của nhân vật chính – Lâm Vũ Thanh về quãng thời gian từ nhỏ đến lúc 16 tuổi, cũng là lúc cậu lựa chọn cái chết để đến với Lý Ngôn Tiếu. Lâm Vũ Thanh là cái tên mà anh đặt cho cậu, cũng là cái tên mà cậu yêu thích và trân trọng nhất.
Sinh ra trong một gia đình khá giả và có học thức, Lâm Vũ Thanh được coi là một cậu thiếu gia nhỏ vô cùng thông minh, nhưng khoảng thời gian được làm “thiếu gia” không kéo dài được bao lâu. Gia đình cậu xảy ra chuyện, cậu cùng thằng bé hàng xóm – là người bạn thân thiết nhất bị đưa đến nhà chú thím ở một trấn nhỏ.
Đây chính là nơi cậu gặp Lý Ngôn Tiếu.
Được anh quan tâm, chăm sóc và bảo vệ; cả thời niên thiếu của Lâm Vũ Thanh đều là Lý Ngôn Tiếu.
Ngoài những thứ cứng nhắc ở trường học hay trong cuốn “Trích lời Mao Chủ Tịch” mà đám trẻ đồng trang lứa bị buộc phải trân trọng thì đa phần nhận thức và tính cách của Lâm Vũ Thanh đều phát triển thông qua Lý Ngôn Tiếu.
Xa nhà, xa người thân, bị người bạn thân nhất phản bội, bị chú thím lợi dụng, Lý Ngôn Tiếu trở thành chỗ dựa duy nhất của Lâm Vũ Thanh. Tình yêu của hai người tuy có ngọt ngào, có cay đắng nhưng đối với họ, khoảng thời gian ở bên nhau là khoảng thời gian hạnh phúc nhất trong cuộc đời.
Một Lý Ngôn Tiếu từ bỏ cả gia đình của mình để đến với Lâm Vũ Thanh.
Một Lâm Vũ Thanh mặc cho mưa gió, mặc cho Lý gia đánh đập, chửi rủa vẫn một lòng đi tìm Lý Ngôn Tiếu.
Tình cảm của họ hiện lên là thứ tình cảm chân thành nhất, con người nhất, tồn tại duy nhất trong thời đại sai lầm này.
Đến gần cuối truyện, cuộc sống của hai người mới dần dần ổn định, nhưng kết cục không ngờ đến, bi kịch của họ không những chưa chấm dứt mà còn khủng khiếp hơn hết thảy những gì thanh xuân họ phải trải qua.
Lý Ngôn Tiếu không còn nữa.
Tâm Lâm Vũ Thanh từ ấy cũng chết hẳn.
“…tình yêu ở cái thời đại này, đúng là trò chơi quá mức xa xỉ.”
Lý Ngôn Tiếu vì cá tính, bốc đồng mà nhận lệnh xử bắn.
Lâm Vũ Thanh mất nhà, mất người thân, cuộc sống của cậu đều xoay quanh Lý Ngôn Tiếu, nhưng nay Lý Ngôn Tiếu không còn, cậu cũng không còn lý do gì để tiếp tục tồn tại.
Đọc đến đây, thật sự không kiềm được nước mắt. Tình yêu của hai người đến rất nhẹ nhàng, đơn thuần, không quá nhiều sóng gió; chỉ đơn giản là gặp gỡ, quen nhau, hiểu nhau và cuối cùng là yêu nhau.
Nhưng trớ trêu thay, thế giới này không chấp nhận họ, không để cho họ bình an, không để cho họ hạnh phúc, lạnh lùng tước đoạt quyền sống của một con người, rồi thành hai con người, rồi lại thành nhiều con người nữa.
Đau không? Đau chứ! Đáng lẽ cuộc sống của họ không phải như thế này, họ phải có hưởng một cuộc sống tốt đẹp hơn kia. Nhưng thế giới này chính là một sai lầm, sai lầm mà ít ai có thể thay đổi được.
“Yêu nước, yêu Đảng, yêu dân, việc này không sai.
Nhưng không được yêu lầm chúng.
Mong các bạn, nhất định đừng phạm phải sai lầm như vậy.
Vì thế gian có trăm ngàn Vũ Thanh và Ngôn Tiếu.
Vì thế gian có ngàn vạn Lâm gia và Lý gia.
Vì có rất nhiều đôi có tình sẽ được bên nhau.”
Dù là Bad Ending nhưng có lẽ đây chính là kết thúc tốt đẹp nhất của hai người. Lâm Vũ Thanh sẽ đi tìm Lý Ngôn Tiếu. Ở một thời điểm nào đó, nguyện cho hai người mãi mãi hạnh phúc.
Trên thế gian này, người có tình nhất định sẽ quay về bên nhau…
————
Spoil (by Lâm)
Buồn lắm, day dứt lắm, vừa đọc vừa chảy nước mắt ròng, tự dưng thấy hận lịch sử đen tối ấy quá, bao nhiêu con người bi thương , bao nhiêu gia đình vỡ nát, bao nhiêu linh hồn vĩnh viễn không siêu thoát, bởi mới nói chiến tranh là kẻ thù chung của con người, rất đúng.
Nhân vật chính là Lâm Vũ Thanh, cả câu chuyện dùng ngôi thứ nhất của y để thuật lại quá khứ của mình đến năm 17 tuổi – một lứa tuổi rất đẹp, rất hồn nhiên, nhưng cũng chính là lúc y tự tay chấm dứt sinh mạng mình. Y yêu 1 chàng trai, một chàng trai rực rỡ như mặt trời, luôn nở nụ cười trên môi. Có lẽ thời đại này những người như vậy không thiếu, nhưng vào lúc ấy, bên cạnh y chỉ có chàng trai ấy rực rỡ như vậy mà thôi. Chuyện tình họ nhẹ nhàng trong sáng lắm, nó đẹp như một giấc mơ, mà cũng mong manh như thế. Cuối cùng tên của y mang ý nghĩa một một ngày mưa, và cũng đã mang y đi như thế.
Thực ra đây không phải spoil, đây chỉ là chút cảm xúc từ mấy giọt nước mắt hôi hổi mới vừa rơi của mình ;;_;;
———————
Link: https://hoacuchonghong.wordpress.com/2016/03/05/muc-luc-1976/
———————
Chú ý: BE


1976